Đêm qua trực. Tới giờ cũng díu mắt sau 1 ngày thật dài: đi trực, ở lại ecmo, đi bỏ phiếu, ăn với mọi người, đi thăm bà cô ốm, chơi với lũ trẻ con, đi ngồi nghe bạn kể chuyện cả tối... Vẫn muốn viết vài dòng
"Ô cửa sổ vỡ" là học thuyết tâm lý tội phạm, ý rằng ở 1 khu phố mà 1 ô cửa sổ bị vỡ mà bị bỏ đấy, thì người ta sẽ thấy chỗ này vô chủ, dễ dàng ném vỡ thêm những ô cửa khác hay làm những điều kinh dị khác.
Đêm qua trực cọc 1, mình xử 1 vụ không ra to, chả ra bé. Cảnh cáo rất nặng, không nói ra nói vào. Điều dưỡng, nội trú đến giờ ăn, đổi nhau rồi cứ trôi qua việc không làm, cả tiếng sau vẫn chưa gửi ống máu đi. Thật ra mình cũng không lạ gì cái kiểu ớ ểnh, trốn việc của đội điều dưỡng ở đó, và đã nói ra mồm rất nhiều lần. Đi trực bác sĩ sẽ có thêm 1 task là đốc đít anh em bàn lùi. Ngày mới về khoa, mình đã cãi nhau rất nhiều lần với nhiều người, vì nhận ra những trò bậy bạ tiểu xảo câu giờ để trốn việc của họ. Nhưng lâu dần, kỹ năng và tiếng nói khác đi, mình có nhiều cách để đôn đốc anh em làm. Đi trực với bác sĩ Dũng luôn là 1 cái gì đó khá áp lực với anh em.
Từ rất lâu, mình tâm niệm rằng sẽ cố gắng không để cho người bệnh nào oan uổng trong tay mình. Cái chết không đáng sợ, điều đáng sợ là những cái chết lẽ ra có thể tránh được. Nên mình cũng hy vọng và yêu cầu những người làm cùng làm việc một cách đàng hoàng và xứng đáng.
Có những điều khó có thể thay đổi ngay. Nhưng những thứ ấy sẽ túc tắc mà tiến dần, nếu ta giữ vững hướng đi đúng đắn. Giờ đây, với vai trò góp phần vào xây dựng hệ thống, mình đang sửa dần và cắt gọt, mài giũa những thứ mình thấy "gợn" khi còn là nội trú. Những việc nhỏ nhặt được siết lại quy củ, công bằng trong đánh giá sẽ là động lực để mỗi người nhìn trước nhìn sau khi làm việc của mình, trách nhiệm và chuyên nghiệp hơn.
Đợt này khoa nhiều việc to. Nhưng có những việc chỉ là cú đạp cửa khoắng đồ sau khi những ô cửa sổ vỡ được thấy đã lâu nhưng không sửa mà thôi. Bình thường hóa 1 điều bất thường, đó là những bước đầu của thất bại.
"Việc ác không vì nhỏ mà làm, việc tốt không vì nhỏ mà bỏ", ấy là cái lẽ nên vậy.