Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025

Người bệnh sau

 Hôm nay là một ngày nhiều vui buồn lẫn lộn, muốn viết vài dòng.

Thu Hà Nội trời mát, nhưng độ này tắc đường lụt lội hơi nhiều. Hiếm lắm có hôm đi làm muộn.


Buổi trưa, đang lang thang ngó nghiêng thì có ca lao từ tầng 4 xuống vào, đa chấn thương, ngừng tim ngoại viện. Chả mấy khi team chấn thương đầy đủ như thế: cụ Vinh đặt ống, Nghĩa làm eFAST, mình chia người ép tim, lĩnh máu, đặt catheter các thứ. Có vẻ như sọ mặt vỡ, cổ ngực mỗi thứ tí, hai tay gãy, đùi gãy. Máu chảy ồ ạt qua miệng họng. Can thiệp, sắp xếp, hội chẩn, giải thích ký tá các kiểu, có mạch trở lại nhưng huyết áp lí dí không lên được. Nor hơn 1, Adre hơn 1. Cuối cùng vẫn ký tá rồi đi chụp, 1 quả liều. Vỡ nát nhiều thứ, tụt kẹt nhiều thứ. Về nhà mở thêm màng phổi cứu vãn huyết áp nhưng có vẻ mọi thứ đã vượt quá giới hạn của y học. Bệnh nhân về. Cả kíp buồn, nhưng không nuối tiếc điều gì cả.


Chiều ngó qua ca đêm trực trước, vui vui vì BN đã rút ống, thoát sốc, tỉnh táo chuyển viện dù cái chân còn tè le. 

Đó là 1 lão  hơn 40, gút với đái đường, có cái nhọt ở đùi rồi thối ra, sốc nhiễm khuẩn trong mấy ngày. Thường thì mấy ca như này sẽ chết ráo. Không ai hồi sức nổi cả 1 cái đùi đang thối! BN sốc lòi kèn, toan nặng. Người nhà thì không nắm được bệnh, không dám quyết, vì vợ BN thì ở Nhật, con thì có 17 tuổi. Điều dưỡng thì đã quá mệt mỏi với loạt ca vào viện ồ ạt và 1 ca sốc mất máu đi chụp chiếu tùm lum từ đầu tua. Hội chẩn thì ae vẽ ra đủ thứ để làm, rồi chối nọ chối kia. Ngay bản thân mình cũng đã từng muốn buông, ôi nặng quá, ôi hơn 40 tuổi nền đã nặng thế kia. Nhưng ở cái lúc, nhìn thằng bé 17 tuổi ngơ ngác, mãi mới hiểu rằng mình đang giải thích với nó rằng hãy ra nói chuyện nốt với bố cháu đi, đây có thể là lần cuối; thì máu liều, sự điên rồ trong mình cũng bắt đầu nổi lên. Nói thế nào nhỉ, ngày xưa mình cũng từng là 1 cậu bé 17, cũng bàng hoàng và mất mát như thế.

Mình thúc điều dưỡng làm các thứ, ép mấy đứa học viên xoay sở, cố đưa đi chụp dù vận mạch trên trời, cãi nhau rồi dùng mánh ép đội chấn thương phải can thiệp... Chắc chắn rằng, cái tua trực hôm đó mọi người đều thực sự mệt và nản vì những quyết định đến mức điên rồ ấy của mình. "Có lẽ cũng vẫn chết thôi, sao phải cố thế" - hẳn phần nhiều mọi người nghĩ thế. Đến chính mình cũng không tin là BN có thể thoát. Đến hôm nay nghĩ lại, vẫn thấy đó là sự may mắn, cho người bệnh, cho gia đình và cho cả chính chúng mình nữa.

Sẽ thế nào nếu người bệnh chết, thậm chí chết ngay trên đường đi chụp? Gia đình kiện tụng, điều dưỡng trách móc, đồng nghiệp kêu ca trách nhiệm... Ngày Hoàng Công Lương nhận án tù, có cả vạn cái án tử cũng đã được tuyên, chả qua là người nhận không biết mà thôi. Đứng trước những rủi ro quá lớn, chỉ có điên mới chịu nguy cơ về mình để hy vọng níu kéo 1 tia sự sống mỏng manh của người khác. Giữa lựa chọn an toàn và lựa chọn tử tế-nhưng điên, thì giờ đây người bác sĩ thường chỉ dám chọn an toàn, với sự day dứt trong lòng mình.


Chiều nay, chúng mình không cứu được bệnh nhân. Nhưng mình thấy vui vì những người học CATC đã biết làm cái gì cho đúng, phối hợp nhóm và ra quyết định rất nhịp nhàng. Anh em ngoại khoa cũng bị cuốn vào hỗ trợ bởi sự nhiệt tình của mọi người: Mới đầu là đứng ngoài nhìn mọi người ép tim, cùng vui một ít khi có mạch trở lại, rồi xắn tay vào cùng nhau băng bó, bất động, hỗ trợ nhau làm thủ thuật... Thấy vui một tí vì dường như đã đánh thức được trách nhiệm, ý thức của mọi người để cùng góp tay vào làm, mỗi người làm thế mạnh của mình.

Mình đã từng rất trách ông Phước trong cái đêm trực hôm trước. Nhưng hôm nay mới phong phanh nghe nay là ngày cuối anh ở Bạch Mai. Làm cái nghề này, có lẽ ai cũng ấp ủ một trái tim ấm nóng, nhưng sự chán nản, cảm giác không an toàn dần dần làm nguội lạnh nó đi. Mình nhắn tin chia vui vì ca bệnh thành công. Lời cảm ơn chân thành. Anh cảm ơn lại, mình biết, nó cũng chân thành. Đời người bác sĩ cũng chỉ mong có những phút giây như vậy.


Có buồn có vui, nhưng không day dứt. Mỗi lần cố gắng thêm một chút, sự sống hôm nay có thể vuột mất, nhưng có khi sẽ được giữ lại ở người bệnh sau?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét