Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

Nghỉ ngơi


Kì quặc, lâu lắm rồi mới viết lách tí. Hic, cho đỡ chán.
Thấy anh em máu me, cũng được.
Vì không biết viết gì, bài này lủng củng là cái chắc. Nếu như hồi học lớp 5, không, chắc mấy lớp cấp 2 (vì cấp 3 không chém loại này) thì chắc chắn bài này cho cô Văn chấm thì thôi rồi!
Hạnh phúc thật khi đã tốt nghiệp phổ thông. Keke, yêu thay hai chữ TỰ DO!

"Đời là cái đinh, tình là cái que"-hehe mình ngày càng bậy. Câu này đúng là của lũ ngán đời và hận đời gì đó, Nói chung là hội ý ngu bỏ xừ, không làm được chủ đời mình nên coi thường đời. Ý kiểu như tên AQ. Xiiiiiii

Học lung tung quá. Tội nghiệp anh em bè bạn, và đặc biệt là tội nghiệp ta. Keke. Cái gì mới cũng khác, đúng là kiểu củ chuối! hic. Nhưng thường thôi, vì kêu chán xong quen hết, độ này chả có thằng nào kêu nữa thì phải. Cái này giống lũ trẻ con, khóc mãi không được thì im- trừ con bé nhà mình, cộng sản! hù

À, độ này tình hình có một ít vui vui. Ý là cây khoai tây leo to oạch, lá hình quả tim (dù học giải phẫu thấy tim khác cơ). và hay ho mỗi tội chả thấy củ nào. To bằng củ lạc chả có chứ đừng nói củ khoai tây. Èo, ừ, tự nhiên nhớ bạn Thùy, hí hí....Cái nữa là đống húng xanh kẹt, mỗi tội đã bị cắt đem đi bán, may còn ít dăm, đủ để ăn trứng vịt lộn....Còn gì nữa nhỉ? Mấy con cá rô cũng tạm được, bơi lăng xăng, hay cung quăng gì đấy trong cái chậu cây mình vất trước cửa. Tụi nó cóc sợ mình, đúng là đồ cá. Ngốc xít!

À, cái này là hôm đầu tiên đi học thực tập ở Viện Giải phẫu:

Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010

Tuổi 18 của tôi


Chợt nhận ra ta đã 18.

18 tuổi. Chả có gì to tát.
18. Số này không đẹp. mình cũng chả thích cho lắm. Nhưng tại mấy bác nhân chủng học, tự nhiên ai cũng thấy 18 củ chuối và kì cục.
Nói đến 17 một tí. Số này chả biết có tội gì. Thầy Thuận tuyên bố không thích số 17. Trường Y cũng có tuốt các giảng đường từ 1 đến 34, chỉ trừ có giảng đường 13 và 17 là không có. Thấy chuối. Nhưng các cụ bảo: "tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu". Chả biết trâu bò gì, với lại trò bẻ sừng ấy nghe không hay ho cho lắm, nghe vô bổ mờ có khi còn gây nguy hiểm. Chả hiểu các cụ đề ra trò ấy làm chi rứa??? Mai nỳ có cần mình lấy cái cưa, roẹt một cái. Hay  cần nữa mang bộ dao giải phẫu khoét cả cái sừng nguyên, đỡ phải bẻ....Ừ. Nói chán để bảo cái kết cục là hay dở gì thì số 17 cũng hay được nhắc đến hơn. Dù nó hơi bi bét tí.

Nói đến 18 tí. Thật ra nói 18 là hơi có tội với cách cụ tính lịch. Nói chính xác ra thì ngày 15 này mình tròn 18 tuổi, tức là đã ở trên đời ni 18 năm rồi. Từ ngày 16, à, chính xác là chiều ngày 15 thì là nhảy vào tuổi 18,....Cóc biết. Tóm lại là đủ 18.
Hic. Nhìu tên thấy 18 quan trọng. Mình cóc thấy thế! Sinh nhật cũng là một ngày. Và ngày nào cũng là của mình. Thế nên tên bài này mới là "tuổi 18 của tôi". Ờ, có chăng khác là khác ở người khác nhòm vào mình. "Àh, tên ni nhớn rồi!" "Người lớn"....túm lại là etc
Mỗi tội chả có chi đặc biệt. Đời vẫn đầy mơ ước và tham vọng, đầy gai góc, vớ vẩn là tèo. Tóm lại là lúc nào cũng cần cố gắng, chả phải đợi 18!

Nói lung tung quá!

Nhìn lại chút chút. Có chi mọi người cũng bảo là 18 là cái mốc thực sự trưởng thành! Ừ.

Trong 18 năm vừa qua, bao nhiêu cái đáng nhớ, bao nhiêu cái đã quên. Cái gì còn thì vẫn còn, và cái gì quên thì có cần mới nhớ! Buồn vui, thành công và thất bại nhiều. Có lúc tức tưởi, có lúc sung sướng vô cùng. Quả não nhiều khi trong veo, đầy lúc u tối. Quả tim đập bôm bốp, 18 năm với bao xúc cảm. Đau đớn khôn cùng, và có cả hạnh phúc tràn trề. Tóm lại đấy là 18 năm con trẻ của mình. Mãi mãi. chả bao giờ có lần thứ 2!

Ừ. Sắp 18 rồi. Không thích các kế hoạch. Vì kế hoạch đề ra chỉ tổ để phá. Nhưng trước mắt, tu luyện mong có được chút chút trong cái hoài bão khổng lồ. Nỗ lực, luôn luôn chứ không chờ 18!
18 rồi. Dính mác MR mà không có ai ý kiến được. 6 năm nữa, hết sức mình, sẽ có mác DR để gắn! Cố lên ta ơi! ha ha

Cuộc đời mới thực sự bắt đầu! Bỡ ngỡ và vấp ngã. Nhưng sẽ trụ vững và tiến bước để đạt cho kì được tham vọng! 
TẤT CẢ NẰM TRONG TAY TA!

Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

Mẹ!...


Giọt nước mắt rơi nóng hổi
Tan trên tay tóc mẹ
Làn sương thu.
<Basho>

Có một lần mẹ đã không giữ lời hứa với tôi
Mẹ đã bảo rằng sẽ đợi tôi trở về
nhưng... mãi mãi...

Chẳng bao giờ, chẳng bao giờ nữa
mẹ có thể thấy nụ cười chiến thắng của tôi
xoa đầu tôi...khi tôi khóc
hay đứng lặng hàng giờ chỉ để nhìn tôi học...

mãi mãi...
tôi chẳng thể ôm mẹ vào lòng, hay được mẹ ôm và gục đầu vào mẹ ngủ...
tôi chẳng thể thao thao cho mẹ những câu chuyện dài dài...
để mẹ mỉm cười...

một năm rồi
tôi bước đi không có mẹ...
sẽ mãi vững bước để mẹ luôn có thể tự hào.....

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

QUYẾT ĐỊNH


No moon, Sirius sáng lạ kì!
Lâu lắm mới ngồi yên lặng thế này. Có lẽ thời điểm này, mình có thể ra được quyết định quan trọng nhất từ trước tới nay trong cuộc đời.
Hôm nay tròn một tháng mình bắt đầu tính toán và cân nhắc. Thi xong mình biết điều gì sẽ xảy ra trong một tháng tiếp theo, và mọi thứ đã gần như thế: phân vân.
Hôm trước cầu Chúa cho con một cái đầu lạnh, và không phải mơ, dường như có một nụ cười đâu đó, nhẹ nhàng rằng: "Đầu con đã quá lạnh đó thôi!" Có lẽ một cách nào đó là như vậy thật, một quả đầu quá lạnh đến nỗi mình không còn biết mình thực sự thích thứ gì, không có một đam mê thật sự mãnh liệt như Nhi, hay như ...
Chưa bao giờ tin có Chúa!
Và, có một nụ cười nữa, rất nhẹ, nhưng đủ để nhận ra. Đó là khi nhìn thấy tất cả đề thi KSTN từ năm 1998 tới giờ. Khó! Đáng lẽ phải hối tiếc, lo lắng hay gì đó tương tự. Nhưng mình đã thoáng vui? Vì đâu?
Thừa nhận rằng: có một thực tế là mình đã luôn nghĩ là mình sẽ học Y từ khi làm xong bài thi Toán chiều 9/7. Không hiểu nổi. Thi xong cũng mỉm cười rằng: Nếu đỗ thực sự là Y đã chọn mình chứ không phải mình chọn Y nữa.
Lôi một cái đầu lạnh ra xét, hỏi ý kiến tất cả những người mình kính trọng và yêu quý, tất nhiên mình đã không hỏi được một số người, như cô Huệ chẳng hạn, nhưng mình tin cô sẽ ủng hộ mình, như tất cả mọi người vẫn bảo như vậy, trước khi cho mình ý kiến.
Một tháng không là gì trong một đời người, nhưng tháng này, mình đã suy nghĩ để đưa đến một quyết định ảnh hưởng lớn tới phần còn lại của cuộc đời. Nói vậy không phải là áp lực, chả có gì là to tát vì xưa nay mình vẫn quyết định mọi việc hệ trọng. Mình tin mình đã đủ lớn để ra quyết định này.
"TÔI - ĐẶNG TUẤN DŨNG SẼ HỌC TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y VÀ TRỞ THÀNH MỘT BÁC SĨ"
thằng tôi của 20 năm nữa sẽ tự hào về tôi vì quyết định này!
Ngoái lại nhìn. Mình chưa bao giờ thấy cái cổng Parabol của BK, và mình đã từ chối bước vào cánh cổng ấy, với 27.5 điểm! Nhiều người thân khuyên mình vào BK, sẽ dễ dàng hơn cho đầu ra. Nhưng thực sự, mình muốn chấp nhận thử thách ở Đại học Y. Mình là người thích Toán và Lý, nhưng mình đã nhận ra rằng BK không phải chỗ để những tham vọng về 2 môn này của mình có thể phát triển! Và 27.5 điểm, mình sẽ có thể tự hào với con mình, keke, "ngày trước cha con đã đạt 27.5 điểm thi đại học, hì"; và tự hào tuyên bố với ai đó rằng: Tôi đã đạt được chỉ tiêu mà bạn đặt ra! <dù mình đã tham vọng lớn hơn, nhưng "tham vọng luôn chứa sự thất vọng của nó và không bao giờ làm thỏa mãn bạn...", Franklin>
Y.
Đó thực sự là ước mơ của mình chứ không phải của gia đình mình, mình đã nhận ra như thế. Từ nhỏ mình đã tự hỏi 10 cái hoa tay của mình để làm gì, và giờ đây mình tin rằng nó không phải để vẽ! Mình đã không dám nghĩ tới một ngày có thể bước vào trường Đại học Y Hà Nội và một ngày của 6 năm, 10 năm, hay hơn nữa khoác trên mình tấm áo blu trắng, trở thành một bác sĩ giỏi. Và khi cảm thấy ước mơ đó đến rất gần, một cảm giác hạnh phúc thực sự đã tràn ngập trong mình.
Đó là một con đường dài và gian khổ, không chỉ với mình mà còn với cả mọi người trong gia đình. 10 năm nữa, hay 15 năm nữa mình mới có thể thực sự thành công và nuôi dưỡng bố mình? Mình tin rằng ngày đó sẽ không quá xa xôi và mình sẽ nỗ lực hết sức!
Chị mình hỏi: Có chăng đó là một sự may mắn và ngẫu nhiên, vì đúng là ngoài học trên lớp, mình chỉ học 2 ngày Sinh trước khi đi thi. Nhưng mình tin rằng không có gì là ngẫu nhiên cả!Xin hãy tin ở em.
Một con đường dài và xa xôi, gian khổ , căng thẳng, và có những người phải bỏ cuộc hoặc gục ngã. Mình sẽ bước đi trên con đường đó, chắc chắn. Dù có khó khăn gì, mình sẽ cố gắng để vượt qua. vì "trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng!".
XIN HÃY TIN TƯỞNG VÀ ỦNG HỘ QUYẾT ĐỊNH CỦA TÔI!
NỖ LỰC HẾT MÌNH!
TIẾN LÊN!

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

Phân vân


Mấy hôm nay ở nhà
ờ, sau chưa đầy 20 ngày ăn chơi, mình đã tăng được 2 cân, hì
Biết điểm, buồn vui lẫn lộn. ờ, ít ra mình cũng đã đạt được chỉ tiêu, cả 2 khối. Thật ra khối A 27.5 chả phải chỉ tiêu của mình, vì BK lấy thấp. Thi A là vì tham vọng, nhưng không nổi, nhưng ít ra qua được chỉ tiêu. Thi B phởn phơ, vì biết thi có gì thi đấy; vào thi mới biết thi Sinh đầu tiên, về định coi thử cái đề Sinh đại học thế nào thì máy hỏng, vào làm 30 min rồi ngồi bói, bỏ hết những con có số, trừ con 1/5,uh. Thế mà có khi đỗ, đúng là Y chọn mình chứ chả phải mình chọn Y, cũng tạm.
Mấy hôm nay ngồi coi điểm, thấy thấp hơn mình nghĩ, hơi thất vọng. Kế hoạch tụ tập cả lớp chắc đổ bể. Chỉ thấy chuối cho thằng bạn chí thân, chắc nó đang ngồi lo, tính nó trầm, hơi tệ, nhưng có lẽ mình sẽ để nó tự vượt qua, cầu chúa cho nó ít gì gọi là may mắn, dù mình không tin trên đời có thứ ấy, năm nay chắc điểm lấy thấp,ờ.
Bây giờ ngồi tính. Tối nay chắc họp gia đình, chả biết gọi là khao thi đỗ hay là tụ tập xin ý kiến người lớn, èo, nhưng dù gì thì quyết định vẫn ở mình. Hiện giờ túi không cạn, nhưng thấy lo nhất về kinh tế. Một con đường dài cả về sức lực và tiền bạc ở trước, tên em mình cảnh báo thế.
Có lẽ mình là một tên tham vọng. Nhưng BK ngày càng khác so với mình biết, có lẽ mình nên vi vu một chuyến, chả có gì bằng thực tế. Y là ước mơ ấp ủ từ lâu, chả biết của mình hay là của gia đình nữa. Ngồi tính đi tính lại, vẫn thấy chuối. Mong thằng tôi của 20 năm nữa sẽ không hối hận về quyết định của thằng tôi mấy ngày này. ờ
Cũng tính chắc tháng 8 không ở nhà nữa. Nếu không có lẽ trước lúc chết, mình sẽ thấy tiếc gần 2 tháng này quá. Nhưng hơi chuối, không biết đi học Anh bây giờ có kịp lúc nhập trường k, mà sau ... chả biết còn nhớ chi k? Cũng định chuồn đi kiếm việc, dù chưa đủ tuổi, hì, có lẽ mình chả có mấy time trong những năm tiếp theo, dù BK hay Y. ờ, học phí hơi cao sau vụ tăng, mong mình sẽ giải quyết được, nan giải!
Dù gì cũng phải tính kĩ, mong sớm quyết định được, và quan trọng là quyết định đúng!
Cầu Chúa cho con quả đầu lạnh!