Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Buổi trực sau Tết

Muốn viết mấy dòng về  buổi trực đầu tiên sau Tết.

Lâu rồi, mấy năm sinh viên đi lâm sàng đều phải trực Tết. Sau này có lẽ cũng năm nào cũng trực Tết. Thế mà năm nay, Nội trú bé được ở nhà nghỉ tẹt gần 3 tuần không trực.
Buổi trực này công việc không quá nhiều. Có thời gian làm nhiều, học nhiều. Quan trọng nhất là trực cùng anh Thế Anh và anh Đạt- hai ông anh đều hiền và nhiệt tình dạy bảo nên học được nhiều điều mà khi trực cùng cao học không có được.

Điều đầu tiên phải nói là sau Tết nghỉ lâu ngu hết cả người. Chọc catheter đùi, đặt nội khí quản và thậm chí chọc khí máu cũng thất bại. Ngu người.
Học được mấy cái về đo NIF trên máy thở, siêu âm bệnh nhân Viêm tụy, vài thứ về máy lọc thận.
Cái to nhất học được là về hạ thân nhiệt, do đích thân anh Đạt dạy.
Xem một ca mở màng phổi, nhưng có vẻ quy trình ở đây không chuẩn như bên Việt Đức.
Nửa đêm lên phòng ký túc uống cà phê, rồi gõ giao ban như một Nội trú thực thụ.
Niềm vui nho nhỏ là tự chẩn đoán được nguyên nhân hiếm gặp một ca ngừng tuần hoàn, đó là HC Brugada.
Kể chuyện về ca này, một người quá đỏ:
Một nam thanh niên 39 tuổi, tối đang ngồi nói chuyện ở một đám ma thì ngừng tim, được người nhà mang đến viện cấp cứu. Cái may đầu tiên của cậu ta là cậu ta ngừng tim ở giữa một đám nhiều người, chứ không phải đang đắp chăn ngủ ở nhà. May nữa là cái đám ma đó lại nằm ngay cổng bệnh viện, nên khi vào viện vẫn là rung thất, sốc điện phá rung được ngay. May nữa là kíp trực đó, dù ở một viện huyện ở tận Hà Giang, lại đúng hôm có một bác sĩ mới học ở Bạch mai về, cấp cứu chuẩn chỉnh và biết đến vụ hạ thân nhiệt nên liên hệ ngay xuống. May tiếp nữa là cậu ta vào một tua không quá đông, lại được điều hành bởi một Nội trú nhanh nhẹn, nên hàng tá công việc được thực hiện rất bài bản. May tiếp nữa đó là nguyên nhân ngừng tuần hoàn được định hướng tìm ra sớm, ngay lúc mắc điện tim, bởi một cậu Nội trú mới đọc về Brugada buổi sáng, đó là mình (cũng vui vì góp tí tẹo vào câu chuyện kỳ lạ này). May nữa cho cậu là đêm đó đúng bác sĩ đang làm luận án về hạ thân nhiệt trực và đích thân làm hạ thân nhiệt cho cậu.
Ở một kịch bản khác, trong buổi tối định mệnh đó, cậu quyết định không đi đám ma mà ở nhà ngủ, thì có lẽ sáng hôm sau, 8 giờ sáng, vợ cậu mở chăn ra đã thấy cậu đột tử từ lúc nào, với vô vàn lý do tưởng tượng ám ảnh chị đến suốt đời.
Thế nhưng, 8 giờ sáng hôm sau, cậu đã trong trạng thái tốt nhất có thể: huyết động ổn định, không cần dùng vận mạch, toàn bộ các cơ quan quan trọng đang được bảo vệ bằng hạ thân nhiệt kiểm soát ở mức 33 độ C, và với một nguyên nhân gần như rõ ràng và chắc chắn, chiến lược điều trị lâu dài cho cậu đã được xác lập.
Mong chờ kết quả câu chuyện kỳ lạ này. Và cũng thấy giỏi tim mạch ở môi trường cấp cứu đúng là tuyệt vời!

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Cũng một cuộc đời

Dạo đầu đi trực, bệnh nhân suy hô hấp cần đặt khí quản, giải thích cho người nhà xong rồi thì mình qua giải thích tóm tắt cho bệnh nhân: "Bây giờ cháu sẽ đặt một cái ống vào miệng để cho bác dễ thở nhé, bác ngủ đi một lát". An ủi cho bệnh nhân yên tâm rồi mới cho bệnh nhân mê rồi đặt.
Thế nhưng lần này lần khác, đó là những gì cuối cùng bệnh nhân nghe được. Một lời nói dối trắng trợn từ một kẻ lạ mặt. Khi họ nhắm mắt lại, chính họ, người thân của họ, và mình đều không nghĩ rằng đó là những gì cuối cùng họ thấy trên cuộc đời. 
Đã có lần, bệnh nhân còn đang nắm tay thều thào nói với người thân thì bác sĩ giải thích cần phải đặt ống ngay vì bệnh nhân suy hô hấp. Người thân bị tách ra ngoài. Bệnh nhân mê đi rồi đặt ống. Rồi bệnh trở nặng và bệnh nhân không bao giờ tỉnh lại nữa. Giây phút kia, giá như bác sĩ chậm lại đặt ống thêm một chút. Thêm một hai phút ấy chính là một hai phút cuối cùng cuộc đời họ, nhỉ?
Mới vào nghề, đứng ở cửa sinh tử, mỗi ngày đều nhìn những cuộc đời qua đi ngay trước mắt, dù đã được rèn luyện và chuẩn bị tâm lý, mình cũng không khỏi bồi hồi. Than ôi, cũng một cuộc đời! Ai chả muốn lúc sắp lìa đời thì được gần gũi người thân, nghe lời động viên lưu luyến.
"Cố gắng nhé bác, mong bác sớm tỉnh lại". Người thân ở bên cạnh, lưu luyến như giây phút cuối cùng. Bác sĩ chú tâm làm chuyên môn. Có lẽ, sẽ nhân văn hơn nếu một bệnh nhân mê đi như thế.

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2016

Bị ngợp


Mấy hôm nay bị ngợp kinh khủng vì khối lượng làm việc ở HSTC và CC3. Thứ 5 và Chủ nhật tuần trước đi thường trú ở HSTC, nh đều thành ra qua đêm cả. Sáng t2 k chịu nổi 4h sáng phải chuồn về ngủ để 7h30 học Tin ở trường. Tối t2 lại trực Cấp cứu 3. Sáng nay về học Tin ngủ lim dim cả buổi, bài thì khó, nói về tham số biến rồi chuẩn không chuẩn vẹo j đấy. Sách không có, máy tính không có mà học ở giảng đường, buồn ngủ chưa hiểu gì thì đã  ào ào qua bài rồi. Về nhà tra thì không thấy, èo, đúng là kinh hãi.
Nhưng môn Tin còn đỡ, nghĩ đến HSCC còn rợn người hơn. Một ông HSCC bằng tổng cả đống Nội trộn lại: khoa Nội nào không chữa được thì chuyển HSCC; phải giỏi hơn cả điều dưỡng trưởng: khoa nào không lấy được ven thì sẽ gọi HSCC lấy hộ; kiêm luôn cả Tim mạch: tiếp cận đau ngực, đọc điện tâm đồ cấp cứu, điều trị suy tim, sốc tim, hội chứng vành cấp, viêm cơ tim, bệnh cơ tim chu sản... đều vào tay cả, lúc nào cũng như ngồi C1; cân cả Sản khoa: hội chứng HELLP học ở Sản nhưng bọn Sản không điều trị, chuyển HSCC; kiêm cả CĐHA: biết siêu âm tim, siêu âm bụng, dopler xuyên sọ, tự đọc phim xquang cấp cứu...; kiêm luôn cả Nội Ngoại Thần kinh: các loại đột quỵ thì điều trị Nội, có chỉ định lại đem đi khoan sọ giải áp... Ngoài ra 1 lô lốc đặc trưng cho chuyên ngành, những thứ mà chả ai dám làm: điều trị ngộ độc, làm 1 đống thủ thuật từ chọc màng phổi màng bụng màng tim, thăm dò huyết động xâm lấn không xâm lấn, thở máy, lọc máu... Nói chung là một bác sĩ Hồi sức cấp cứu ổn thì tự mình làm cả viện được. Thật kinh dị.

Độ này bị ngợp: mệt kinh khủng vì làm 100 thứ, mới làm cái gì cũng phải giở sách, các anh bận chả chỉ được mấy. Công việc làm độc lập nên có vẻ nhu cầu chia sẻ, dạy dỗ khóa dưới không nhiều. Như chị Hà lần này lần khác nhất định không chỉ bảo gì. Đi Cấp cứu 3 thì thấy Huy đã biết việc, tự viết thuốc, giải thích người nhà, đặt được Nội khí quản, đặt artline... làm mình hoang mang hết sức. Cấp cứu 3 khác hẳn với Cấp cứu 1. Mình vừa mới tạm quen Cấp cứu 1 đã thấy Cấp cứu 3 nặng hơn rất nhiều. Trên HSTC còn nặng hơn nữa, làm bệnh sử dài lê thê, bệnh nhân nặng vô số bệnh phối hợp, theo dõi từng tí một. Đã thế mình lại ôm cái đề tài của thầy Sơn khi chưa có tí kinh nghiệm làm việc, quan hệ nào @@ Sơ bộ như kỹ thuật đó chưa được thực hiện. Mà có thực hiện thì mình cũng sẽ phải le ve ở viện suốt ngày như anh Đại, anh Trung vậy, lại còn phải nhờ vả 100 người nữa. Hic
Thôi tạm từ hôm nay tới thứ 7 phải tập trung ôn Dược lý đã, dài quá.
Tin vui trong ngày: Hôm nay nhận nốt học bổng Pfizer, hơn 40 triệu lận. Mình gửi hết rồi. Cái thẻ Agribank tới 30/11 cũng hết hạn, k làm thẻ mới nên chắc mình cũng đỡ việc rút tiền ra. Hoặc làm một cái thẻ tiết kiệm. Dự định 3 năm nữa, gộp hơn 40 triệu này với thẻ BIDV Nội trú mỗi tháng được 900 k, 3 năm là hơn 30 triệu. Vậy là tốt nghiệp Nội trú mình sẽ có ít vốn 70 triệu, để sửa sang nhà hoặc để lấy vợ. Mong chờ mọi điều tốt đẹp như dự định :)

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2016

Một cuộc nói chuyện


Phòng tắt điện, chỉ có tiếng ro ro của quạt thông gió. Mình nằm tựa lưng trên ghế, nhìn sang bên cạnh: một cụ già nằm yên ắng ngủ. Một giấc ngủ yên lành.
Hôm nay mình có một cuộc nói chuyện kỳ lạ, với một con người huyền thoại. Câu chuyện một cuộc đời lướt qua, lấp lánh một cách nhìn cuộc sống mà mình chưa bao giờ thấy.
Hóa ra ở thời đại nào cũng sản sinh ra những con người kiệt xuất, những giai tầng xã hội, những câu chuyện thị phi phức tạp của cuộc đời.
Chợt nghĩ về mình, khi trở thành một ông già. Liệu lúc ấy mắt mình có lấp lánh niềm vui kể về những tháng ngày xưa cũ? Có mỉm cười đầy tự hào về những trái ngọt mình để lại cho cuộc đời? 
Liệu lúc ấy mình sẽ nhớ gì về tuổi trẻ? Về tình yêu? Về những ước mơ mình ấp ủ bao ngày? 
Liệu lúc ấy ai sẽ ở bên mình, người còn người mất? Sẽ có những nỗi buồn mãi nằm sâu, chai sạn đi như những vết sẹo rồi theo ta xuống mồ? Có một nỗi buồn, nỗi buồn người già, rất khó tả.
Cả cuộc đời mình rồi sẽ có thể được kể trong một buổi tối. Thấy thấm cái câu của Pavel: " Sống thế nào cho ra sống..."

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

Vài suy nghĩ khi đang đọc dở Phong thần

Thi đến nơi nhưng vẫn cắm đầu đọc Phong thần.
Vài suy nghĩ thế này:
1. Để biện hộ cho một cuộc chiến, mấy ông "nhân vật chính" không có lý lẽ gì ngoài "mệnh trời". Các cuộc chiến chưa đánh đã biết quân Châu thắng vì nếu thua thì hoặc sẽ có tiên đến giúp, hoặc dùng mưu hèn kế bẩn gì đó, hoặc bí quá thì tự nhiên lại có vị phật nào từ Tây thiên sang thâu mất tướng địch.
2. Mấy ông phản diện, nhất là Thân Công Báo-một đệ tử Xiển giáo, và Ân Giao, Ân Hồng-2 con vua trụ đều là người trung nghĩa là sống có lý có tình. Họ chết vì không đủ mạnh chứ không phải đại ác hay trái luân thường đạo lý gì, khác hẳn với hình tượng độc ác ma quái trong phim hoạt hình hồi bé mình xem.
3. Mấy ông thời này đánh tay xem điềm rất giỏi, làm mình nổi hứng học Dịch.
4. Mục đích ban đầu của mình đọc Phong thần vì liên can truyện Tỷ Can, sau lại muốn đọc về thời đại này xem có dính gì đến thánh Gióng không, vì bọn Hùng việt sử quán nói quân Chu chính là quân thánh Gióng. Nghe cũng lắm điều hay ho nếu đào sâu. Mỗi tội chưa thấy ai giống thánh Gióng cả.